Thơ Nón Lá

1.
Chiếc nón bài thơ
 
Nắng tháng tư em nghiêng nghiêng vành nón
Nhìn anh khẽ cười kiêu hãnh đôi môi
Màu trắng nữ sinh mộng ước xa vời
Mỗi chiếc nón một bài thơ nho nhỏ
 
Em đi rồi người trong thành phố nhớ
Thương hoài về cô gái miền Trung
Buổi sáng em qua gió mát vô cùng
Những sợi tóc bồng bềnh hôn nếp trán
 
Chiều em về giữa hai vùng ánh sáng
Tà áo bay làm nhớ lụa Hà Đông
Chiếc nón bài thơ phấn nội hương đồng
Em - cô gái Việt Nam duyên thầm lặng
 
Em nũng nịu xinh xinh màu nón trắng
Rất đơn sơ nhưng đẹp tuổi học trò
Đôi mắt vô tư chưa biết buồn lo
Trong cuộc sống nuôi mầm xanh kỷ niệm.
NGUYỄN NHO SA MẠC

 
(Trích: Thơ Miền Nam trong thời chiến -
Tủ sách Di Sản Văn Chương Miền Nam -
Thư An Quán xuất bản - 2006 - trang 459)

 2.

SỰ TÍCH CHIẾC NÓN LÁ
 
             “ Anh tặng em chiếc nón bài thơ xứ Nghệ”
 
 
 
Thuở xưa có nàng thiếu nữ,
Mười sáu xuân xanh, tuổi cập kê;
Quê nghèo lấy lá sen làm nón,
Che nắng, che mưa, nẻo đi về.
 
Thương con, mẹ vào rừng tìm lá,
Nõn non tựa ánh bạc đêm hè.
Tre dẻo mười sáu vòng tròn trịa,
Hình gương sen,nghiêng mái tranh quê.
 
“Bạch liên”- mẹ gọi - gương sen trắng,
Che má hồng duyên, tuổi mộng mơ.
Câu thơ lãng tử vô đề tặng,
Người đời quen gọi “nón bài thơ”.
 
Nón bài thơ như Quốc túy Việt nam,
Lữ khách muôn phương đến ngỡ ngàng.
Nghĩa mẹ đời con trong nón lá,
Gương sen vành vạnh ánh trăng tròn.
Nhà thơ Thạch Cầu
3.
NÓN HUẾ
 
Anh tặng em chiếc nón bài thơ
Em khoác trên mình áo dài màu tím
Rất Huế phải không anh
   ừ
      rất thơ
 
Tay nõn nà
    với nghiêng vầng trăng
      che chiều tím Huế
Gió thuận an lên
   khuôn trăng nà nõn
       phảng phất tóc mây bay
Tà áo dài phất phơ
   lung lay chiều tím Huế
Trời nước trong veo
   trong trẻo mắt thơ ngây
Bãi cỏ chiều hè
   cánh phượng rụng xếp dày
Cúi nhặt hoa
   chợt đụng đầu
      hai đứa cùng run rẩy…
Hương Giang
   miên man
      thẫn thờ
         dòng nước chảy
 
Đò chòng chành
   hay ta đang say
 
                     Huế-Vinh
Nhà thơ Thạch Cầu
4.
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
 
        
"Liệu mai sau các con còn nhớ chăng?"    
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thưở nào
*
Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa
*    
Cái cò sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người
Cũng không đi hết được lời mẹ ru
*
Bao giờ cho tới mùa thu
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho tới tháng năm
Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao
*
Ngân Hà chảy ngược trên cao
Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm
Bờ ao đom đóm chập chờn
Trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
*
Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
Bà ru mẹ mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng ?
*
Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm tấm lưỡi lừa cá xương.
Nguyễn Duy

5.
Trông ra bờ ruộng

Trông ra bờ ruộng năm nào
Mưa bay trắng cỏ, cào cào cánh sen
Mẹ tôi nón lá bước lên
Mạ non đầu hạ trăng liềm cuối thu.

Quanh quanh vẫn một mảnh bờ
Bấy nhiêu toan tính đến giờ chưa yên
Mẹ tôi gạt cỏ bước lên
Cỏ dày, cây lúa phải chen nhọc nhằn.

Xòe tay tính tháng tính năm
Tính người? Nào biết xa xăm cõi người
Gié thơm ai đã gặt rồi
Đồng quang bóng mẹ nắng nôi một mình...

HỮU THỈNH
6.
Nghiêng nón
Sao em biết anh nhìn mà nghiêng nón
Chiều mùa thu mây che có nắng đâu
Nắng sẽ làm phai mái tóc xanh màu
Sẽ làm khô làn môi em dịu ướt
Còn tia mắt anh...
Có sao đâu mà em cúi đầu từ khước?

Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khước
Sao mười ngón tay em bỗng cuống quýt đan nhau
Nửa vành má em hồng thắm sắc hồng đào
Đôi chân bước anh nghe chừng sai nhịp
Gió níu tà áo em bảo thầm: Đi không kịp
Nhà không xa, sao nàng bỗng nhanh chân?

Nếu nghiêng nón có nghĩa là từ khước
Sao loanh quanh em chẳng chọn đường gần
Em nghiêng nón để rồi về hối tiếc
Sao không đi êm như gió mùa thu
Cho chàng làm thơ, cho chàng ngẩn ngơ
Cho hoàng hôn buông trên sông thẫn thờ
Sao không đi thản nhiên như mình không tình ý
Cho tim chàng se thắt, cho mắt chàng dâng cay
Cho đêm nay men hờn giận dâng đầy
Nên trang giấy chàng đề thơ "tuyệt vọng"
Mà thật ra mình đã có gì đâu
Sao thấy chàng, làn má mình nóng bỏng

Em nghiêng nón khuất vào đầu lối rẽ
Tà áo em lưu luyến vẫy anh theo
Bước nhẹ nghe em kẻo động vỡ tơ chiều
Kẻo hoàng hôn ngại ngùng dâng sắc tím
Anh vẫn là thư sinh, đêm đêm ngào nghẹn
Nhưng em có còn nàng tiên chưa một lần lưu luyến?


Trần Quang Long

7.

Người còn gái chằm nón bài thơ – Nguyễn Khoa Điềm.


(Tặng O Thanh)

Tôi chưa về con sông quê em
Ngắm em chằm nón buổi đầu tiên
Bàn tay xây lá, tay xuyên chỉ
Mười sáu vàng, mười sáu trăng lên

Ôi cả đôi tay rất đẹp lành
Làm nên êm mát những trưa hanh
Bài thơ nho nhỏ in màu nắng
Dọi xuống hồn ai những khoảng xanh

Ôi nón bài thơ của xứ nhà
Có bàn tay nhỏ nở như hoa
Có thành phố cổ giàu mưa nắng
Bóng nón đi về thêm thiết tha

Nhưng giặc kia, đạp gẫy vành
Nón in màu máu nhữn dân lành
Em đi... Cùng với bao bè bạn
Bảo vệ quê nhà với chú, anh

Có những đêm dài em vót chông
Như ngày từng chuốt những vành cong
Trên quê hương đó - giờ tan nát
Mà mạnh đường dao, cháy bỏng lòng!

Có những tháng ròng dưới đất sâu
Thèm từng giọt nắng chuyển trên đầu
Chập chờn bóng giặc qua ô nhỏ
Súng nổ? - Trang ơi mi chết sao?

Trang gọi em lên! Thù quyết trẻ!
Nửa đêm, xác giặc đổ chất chồng
Lót lòng chuối chát ăn vài quả
Lại nối đường dây, lại vượt đồng

Cứ thế giặc chà xát mấy mươi
Hàng cây sém lửa vẫn xanh tươi
Cũng như em vậy, thêm từng trải
Đất bụi bò lên: miệng lại cười...

Chống giặc dồn dân, đuổi giặc càn
Từng đêm, Đảng ủy họp vừa tan
Một mình một súng, đi từng ngõ
Gọi chú, dì đi tính chuyện làng

O phó bí thư mười bảy tuổi
"Ăn chưa no, lo chưa tới" mẹ ơi
Mà nay hạt gạo trên sáng đó
Tay xếp, tay đan những chuyện đời

Chiếc nón ngày nào che nắng mưa
Quê hương xanh mát... Đến bây giờ
Vẫn đi đón cả ngày giông bão
Dựng dậy phong trào, soi ước mơ

Như buổi mai nào, mẹ đến thăm
(Từ trong rào ấp giặc giam cầm)
Mẹ thương con gái đầu sương ướt:
- "Biết đến bao lâu nón lại chằm?"

Em vẫn cười vui: "Mẹ cứ lo
Con đi đánh giặc, rồi con vô
Bao giờ hết giặc, trên khuôn mứi
Vành vạch trăng tròn, xây nón xưa..."

Cảm ơn người con gái quê ta
Cho tôi yêu quý nón bài thơ
Và trong cả những ngày gian khổ
Cả cuộc đời em, điệp tiếng thơ.

(Đầu Xuân 1970)
8.
Ôi Xứ Huế

Ôi xứ Huế, ngàn năm cổ kính,
Nước sông Hương còn in bóng giai nhân.
Ta về đây rũ sạch áo phong trần,
Và lặng lẽ ngắm những nàng tiên nữ. . .

Dáng yêu kiều say lòng người lãng tử,
Nón bài thơ nghiêng dưới nắng hanh vàng.
Ta nhìn theo lòng chợt thấy mênh mang,
Bóng đã khuất mà ta hoài ngơ ngẩn . . .

Kìa núi ngự, sông Hương cùng lăng tẩm,
Vẫm âm thầm chợ đợi các thi nhân
Ta về đây lòng thương nhớ vô ngần,
Tình vạn nẻo vẫn quay về xứ Huế . . .

Em gái Huế yêu thơ và nhạc lễ,
Tà áo dài trong trắng nhẹ nhàng bay.
Nón bài thơ e lệ nép trong tay,
Thầm lặng bước những khi trời dịu nắng . . .

Em gái Huế trang nghiêm và trầm lặng,
Thường hay sầu giữa lúc thế nhân vui.
Tâm sự nhiều mà ít hé trên môi,
Thanh lịch thế, ôi người em xứ Huế.

Bích Lan


Thêm bình luận


Security code
Lấy mã code khác

Built with HTML5 and CSS3 | Copyright © 2012 NCV Entertainment

34 Nguyễn Thị Minh Khai , P.Đa Kao , Quận 1, TP HỒ CHÍ MINH